Dưới bóng hoa say, bụi đỏ đã tàn, pháo hoa say, đàn ngỗng tuyết không về trong chiều se lạnh.Huống chi năm tháng yên tĩnh tốt đẹp, chỉ sợ sự việc đã khác, con người cũng đã khác.
Dòng chữ ------ Một tia hương thơm nở mỗi đêm, và một vệt cát thở dài mỗi cuộc đời.Trăng sáng đầy lời, mưa đêm rửa sạch cửa sổ.Công Thượng Kiều Huệ Ngọc, ai cho ta nửa đời vinh quang? Một mình đi trên đường, mưa đỏ từ trên trời rơi xuống, bụi bặm trong lòng bị cuốn đi.Hoa sen say, ve sầu say, hương rượu vây quanh xà sơn.
Dưới bóng hoa say, bụi đỏ đã tàn, pháo hoa say, đàn ngỗng tuyết không về trong chiều se lạnh.Huống chi năm tháng yên tĩnh tốt đẹp, chỉ sợ sự việc đã khác, con người cũng đã khác.--Dòng chữ
Một tia hương thơm nở mỗi đêm, một vết cát thở dài trong đời.Trăng sáng đầy lời, mưa đêm rửa sạch cửa sổ.Công Thượng Kiều Huệ Ngọc, ai cho ta nửa đời vinh quang? Một mình đi trên đường, mưa đỏ từ trên trời rơi xuống, bụi bặm trong lòng bị cuốn đi.Hoa sen say, ve sầu say, hương rượu vây quanh xà sơn.Ngón tay mảnh khảnh chỉ phàm nhân thế giới, biết xô quay sao dời, mưa thưa gió đột ngột, say rượu cười cười giật mình.Sau bao thăng trầm của cuộc đời, ai có thể trả lại cho tôi những năm tháng thoáng qua?
Phản chiếu ánh sáng mặt hồ, nghe tiếng xuân về đêm.Ánh trăng lọt vào nhà, soi những năm tháng Trung Hoa xưa của tôi.Thưởng thức phong cảnh chẳng phải là điều tốt sao? Vẻ thanh nhã thanh tịnh thấm vào đầm lầy tâm hồn, từ từ dệt nên khúc ca của tâm hồn.Tôi không biết làm cách nào để giữ mãi khung cảnh tươi đẹp này trong tâm trí mình. Những bóng tối lặng im, đàn cá bơi dưới đáy cạn, những gợn sóng ánh sáng đang đập những nốt nhạc tao nhã trong lòng.Thưởng thức hình ảnh ánh trăng đêm hè và uống một tách trà thơm nhẹ.Trong nháy mắt, năm tháng thoáng qua hóa thành một tia chớp, màn đêm trong suốt tràn ngập bi thương.Trong những năm tháng hấp hối của tôi, tôi có thể tìm được một người bạn thân ở đâu?
Cuộc đời thay đổi nhưng trái tim này vẫn còn.Sau khi bản nhạc và bài hát kết thúc, tôi lặng lẽ nhìn đàn chim én bay về. Chiều xuống, uống rượu nghe núi nước chảy, nỗi buồn tan biến.Vẻ đẹp vốn ngắn ngủi, tôi chỉ biết rằng thế giới đầy thăng trầm, bến cảng quê hương sẽ ở bên tôi suốt cuộc đời.Màu trắng bạc nhuộm lên mái tóc đen óng của mẹ tôi, những đường gân nổi nổi lên trên cánh tay của bố tôi, những chiếc xương sống ọp ẹp của ông bà tôi ngày càng cong queo.Thời gian ơi, xin hãy tha cho họ! Năm tháng nhẹ nhàng và cuộc sống vẫn ổn. Làm sao tôi có thời gian để bóc tách tuổi tác và lãng phí thời gian của mình? Tôi thở dài cho tuổi trẻ của mình, làm sao tôi có thể trần trụi nhìn thấy thời gian đang dần thay đổi mọi thứ.Có thể, vạn vật đã thay đổi, có thể, biển đã thay đổi, có thể, mọi chuyện vẫn thế, nhưng khi về già, bạn sẽ không còn mấy tuổi trẻ, gia đình thân yêu cũng không còn chính trực như xưa.Hương thư pháp và mực in, vẻ đẹp trang điểm, nhưng xin hãy ở lại với thời gian.Thưởng thức hương thơm cô độc, tâm trạng u ám, nhưng hãy làm và trân trọng nó.
Mây và gió nhẹ nhàng, hoa như quần áo neon.Duyên khởi và kết thúc, lỡ và gặp.Trong những năm tháng tươi đẹp nhất, anh đã gặp nhầm em; trong mùa thấp điểm nhất, tôi đã gặp được con người thật nhất.Ngoài cửa sổ không ngừng rơi mưa phùn, những suy nghĩ buồn bã kèm theo những hạt mưa làm tim đập thình thịch. Những ngọn nến còn sót lại làm vấy bẩn bức tường sáp, sách chất đống cạnh gối.Không biết từ khi nào nỗi buồn đã xâm chiếm tôi, tôi chìm dần vào đây từng chút một.Nuốt chửng tôi.Làm sao tôi có thể chịu đựng được những lời bàn tán của người khác, làm sao tôi có thể im lặng trước đám đông? Tôi dần dần bắt đầu mệt mỏi, dần xa lánh, không còn nhìn đúng sai nữa. Hoa không phải hoa, sương mù không phải sương mù. Tôi không hiểu phượng hoàng là gì. Tôi biết gà tây cũng có những ước mơ cháy bỏng. Cho dù có bị ngàn vạn ngọn lửa thiêu đốt cũng nhất định không hề hối hận. Cũng giống như bướm đêm bay vào lửa, nhiệt huyết cháy bỏng và việc theo đuổi lý tưởng đã khắc sâu vào tâm hồn, cuộc đời này không có gì phải hối tiếc.Ao đầy sen, lau sậy tỏa sáng trong ánh hoàng hôn, mồ hôi được lau sạch. Cuộc chạy vẫn chưa kết thúc và vẫn còn một khoảng thời gian để tiếp tục, hãy thực hiện một cách nhiệt tình.
Liu Rumei, nhìn vào thế giới phàm trần trong sương mù.Nhấp một ngụm trà bơ và viết nên câu chuyện tình xanh trắng.Tiếng nước róc rách làm rung động trái tim ồn ào của tôi.Nơi trái tim một người tan vỡ, mặt trời lặn trên núi và mọi người phải di tản.Mùi mực trên giấy đánh dấu thời gian trôi qua.Một bầu không khí thịnh vượng và sách vở.Đừng lợi dụng sự suy đồi hay tiêu cực, hãy ngồi trên mặt phẳng giấy của niềm hy vọng và bay đến nơi bạn mơ ước.Ước mơ, anh muốn nắm tay em đi đến nơi xa nhất trong giấc mơ.Giấc mơ chưa kết thúc, người vẫn chưa già
Mưa trên bậc thang trống kéo dài rất lâu, mây gió tan đi.Bóng người thưa thớt nghiêng ngang, tay cầm tập thơ, tựa vào lan can nhìn một mình, mặt trời quay và sao chuyển động, bình minh mọc lên và trở về ngày và đêm, xuân, hạ, thu đông, bất kể bao nhiêu gió, sương, mưa và tuyết.Gió xuân cách ta ba thước, hoa đào cười gió xuân. Tôi lại uống rượu và hỏi về hình dáng cuộc sống. Quá khứ ở đâu? Cánh hoa lặng lẽ rơi, hoa nở trên đường người lạ. Kiếm lại múa và gió nổi lên.
Pháo hoa dễ nguội, thịnh vượng dễ qua đi.Mấy lần xuân thu, mấy lần cô đơn.Tạm biệt cơn gió say, dưới ánh trăng nụ cười xinh giữa hàng rào tre.Không bùn lầy như cốc nước tù đọng mà mong trăng sáng gió trong.Một chiếc áo mưa, một mảnh giấy trơn, nghiêng mình trước gió Tây, nhưng nhìn lại xem đúng sai, đã không còn như xưa.Đi khắp thế giới, ai có thể trả lại cho tôi những năm tháng đã mất?