Thơ và hội họa khó diễn đạt, nhốt sâu trong năm tháng xa cách, tang tóc

Thời gian: 09/12/2025 Tác giả: Mỹ Xuyên Nhiệt độ: 696101℃

  Thơ như nét hoàn thiện của ngòi bút, cảm xúc như mây trôi khó hiểu.

  Bức tranh khắc họa một thiếu nữ xinh đẹp với lớp trang điểm đậm, như thể một con rồng đang bơi trên bầu trời.

  --Dòng chữ

  Cây bút thời gian trôi in đậm nét mực trên tờ giấy thường ố vàng của tôi. Màu trắng và sự trống rỗng của quá khứ thật lộng lẫy và đầy màu sắc dưới bức tranh bút mực của thời gian trôi qua.Dường như em đã từng đến đây, trong vầng thơ dày đặc, em đang luyến tiếc vô số quá khứ. Không có sầu muộn, không có khóc lóc đau lòng. Nỗi buồn chia ly luôn trêu chọc chút sức lực cuối cùng nơi khóe mắt. Đôi mắt đỏ hoe vì khóc là bản sao thơ của bạn.

  Ký ức, thân hình thon dài trong mơ, nhất định là em!Từ từ mở ra trong cuộn tâm trí của bạn, giống như một biểu mô nửa đêm, tất cả các màu sắc được giải phóng ngay lập tức. Trước khi người yêu bạn có thể khen ngợi bạn, bạn đã biến hình và biến mất trong màn đêm cô đơn.

  Đêm rất mỏng, mỏng đến mức tôi không thể nắm được vạt áo của mình. Tôi muốn giữ em ở đây nhưng em lại ngoan cố bỏ đi.Anh đã may cho em một bộ quần áo mang tên tình yêu, với tình yêu như vải và ý nghĩa như sợi chỉ. Tuy nhiên, bạn vừa ra đi, để lại màn đêm cô đơn vùng vẫy trong bóng tối, cố hiểu nỗi cô đơn và sự bất lực của mình.

  Chỉ cần mặc nó, trong bóng tối của nửa đêm, những mũi kim đan chéo đan xen tất cả hơi ấm của tôi, và khâu tất cả đam mê của tôi vào chiếc áo tình yêu này. Khi bạn ấm áp, tôi cũng ấm áp. Khi em cười, anh cũng thấy ngọt ngào.

  Những đêm như thế này, tôi luôn thích du hành ra ngoài hiện thực, chắp cho suy nghĩ của mình đôi cánh mộng mơ, để chúng mang hết niềm vui, niềm vui của tôi vượt qua ngàn núi sông, trong ngoài tranh.Tôi thích Giang Nam đôi mắt mờ mịt, đó là người tình trong mộng của tôi. Muốn gặp em nơi ngõ sâu mưa. Chỉ một cái chạm vai thôi cũng sẽ định đoạt số phận kiếp này.

  Tôi phải tin rằng cuộc gặp gỡ đẹp nhất luôn là ở nơi đầu tiên. Có lẽ lúc đó chúng ta chỉ là những người xa lạ, cái nhăn mặt và nụ cười của bạn không thể lọt vào mắt tôi.Có thể bạn sẽ làm mất chiếc quạt gấp trên tay nhưng tôi vừa nhặt được. Vô tình cúi xuống, tôi tìm thấy cuộc gặp gỡ đẹp đẽ nhất, định mệnh của đời mình.

  Định mệnh anh sẽ cầm bút đọc lời bài hát cho em. Lông mày em nhíu thật sâu, sự dịu dàng của em như nước, in sâu vào trái tim anh. Định mệnh sẽ dùng cây bút trên tay để miêu tả cuộc sống tinh tế của em, không bao giờ bỏ lỡ, không bao giờ dám bỏ lỡ.

  Tô vẽ, dồn hết vẻ đẹp vào trong bức tranh, vô số màu sắc sặc sỡ luôn có thể diễn tả những năm tháng thoáng qua của bạn, sự ấm áp dưới những đường nét chỉ có những người vẩy mực mới có thể cảm nhận được, và sự bình yên được bao phủ bởi màu sắc, chỉ những ai hiểu được tình yêu mới có thể cảm nhận được sự ấm áp thực sự.Có thể là lay động tâm hồn, có thể là tình cảm, có thể là rưng rưng nước mắt, có thể là độc đoán, có thể là si mê, oán hận...

  Quá khứ chưa bị gió cuốn đi, ký ức không trọn vẹn chỉ là vài lời. Nó bắt đầu bị vô hiệu hóa dần dần nên tôi khóa ký ức ở Giang Nam nơi tôi gặp. Người yêu ơi, đừng cười nhạo nỗi ám ảnh của em, đừng báng bổ lời yêu của em. Tờ giấy trắng trơn đã ngả vàng, nỗi hoang vu trong lòng như bãi cát vàng ngàn dặm không người ở. Gió lạnh vuốt ve mặt em, em không còn cảm nhận được hơi ấm trong tay anh nữa.

  Để em nhốt nỗi buồn năm tháng thoáng qua, ngoài cửa tình, trong mưa sương, với đôi mắt đỏ hoe khô khóc.Tự nhủ mình không hề khóc, chỉ là vô tình bị gió cát làm mù mắt mà thôi.Làm thơ, có những khoảnh khắc thoáng qua mà tôi cảm nhận thật sâu sắc giữa dòng chữ.

  Như gió, như mưa, như một bài thơ, như một lời nói, chỉ vài lời thôi, không cần giải thích.Nói nhiều chỉ đánh thức giấc ngủ êm đềm trong mơ. Chẳng phải sẽ tốt hơn nếu ngủ sâu sao?

  Sau khi dùng hết giọt mực cuối cùng trên tay, hãy để tôi nhỏ giọt máu của mình xuống để đáp lại. Thời gian đã lấy đi người yêu rồi sao tôi lại sợ đổ máu khắp người để tỏ lòng thành kính với người yêu.

  Anh yêu em, em ơi, anh không thể cưỡng lại sự luân hồi của thời gian nên chúng ta sẽ sống chết trong con hẻm mưa Giang Nam nơi chúng ta tình cờ gặp nhau.Cho dù đó là cách nói uyển chuyển và dai dẳng của Li Qingzhao, nét chạm khắc mới mẻ của Liu Yong, hay nỗi buồn và sự sắc bén của Lin Daiyu, hãy để nó trôi qua và chỉ đuổi theo vài từ trong bức tranh của riêng bạn, không bao giờ dừng lại.

  Khi bắt đầu gặp gỡ, cuộc gặp gỡ đã khóa chặt trong ký ức, để lại những năm tháng thoáng qua phủ đầy sự tiếc nuối và tự trách mình sâu sắc ngàn năm.

Tuyên bố: Nội dung bài viết này được người dùng Internet tự phát đóng góp và tải lên, trang web này không sở hữu quyền sở hữu, không chỉnh sửa thủ công và không chịu trách nhiệm pháp lý liên quan. Nếu bạn phát hiện nội dung vi phạm bản quyền, vui lòng gửi email đến: [email protected] để báo cáo và cung cấp bằng chứng liên quan, nhân viên sẽ liên hệ với bạn trong vòng 5 ngày làm việc, nếu được xác minh, trang web sẽ ngay lập tức xóa nội dung vi phạm.