Thời gian trôi qua, cắt năm tháng thành những mảnh ký ức không trọn vẹn. Nỗi buồn ngày xưa không còn buồn nữa, niềm vui đã trở thành vẻ đẹp phai nhạt.Tôi luôn muốn níu giữ góc thời gian, trong vực sâu của năm tháng thoáng qua, để những năm tháng tươi đẹp nhất không còn trôi đi nữa.
------Dòng chữ
Mùa xuân đang dần đi xa. Trước khi tôi có thời gian để chiêm ngưỡng vẻ quyến rũ nhẹ nhàng của nó thì nó đã bị cái nóng mùa hè xua đuổi.Khi tôi còn đang loay hoay với sự nhàm chán của thời gian đang lấy đi nỗi khao khát của mình thì những bông hoa dương mùa hạ đã đung đưa trong thời gian và không gian của tôi.Những bông hoa bạc đơn sơ xoay vòng trước mắt tôi, tôi ngỡ ngàng nhận ra đó là vẻ đẹp của sự sống đang nở rộ.Có lẽ con yêu tinh yếu đuối đó yếu đến mức tôi đã bỏ qua sự tồn tại của nó.Tuy nhiên, nó lại khiến tôi cảm nhận được một vẻ tươi đẹp khác của cuộc sống khi tôi buồn bã trước sự ra đi của mùa xuân.Có lẽ, lời văn hoa mỹ và nét bút tao nhã của nhà văn miêu tả mùa xuân gần như hoàn hảo, khiến tôi chìm vào thế giới của Fangfei.Tôi thường buồn vì gió bình minh và vầng trăng khuyết bên bờ liễu, và tôi gần như coi mùa xuân là điều duy nhất trong cuộc đời mình.Tôi nhớ hương vị ngọt ngào của dâu tằm vào mùa hè, chợt mùi thơm mát của hoa quế ngọt ngào bay xa, và những bông tuyết rơi vào mùa đông được ghi vào im lặng.
Như Tịch Mộ Dung đã viết trong bài thơ của mình:
Tôi có thể khóa bút được không? Tại sao?
Nhưng không thể khóa được tình yêu và nỗi buồn
Tại sao trong một cuộc sống lâu dài
Niềm vui luôn vụt tắt ngay khi nó xuất hiện
Lúc cấp bách nhất là lúc đẹp nhất
Đọc thơ Tây Mộ Dung, tôi hiểu được tình yêu, hận thù, ưu sầu của nhà thơ, đó là một kiểu khao khát và lưu giữ những khoảng thời gian tươi đẹp, nhưng ngòi bút bất lực không thể khóa được dòng yêu thương vội vã.Có lẽ, tình yêu trong lòng quá sâu đậm nên nhà thơ mới có được những cảm xúc như vậy.Năm tháng trôi qua chỉ còn lại ít nhiều ký ức về quá khứ.Trong những năm tháng vội vã trôi qua, nhiều gương mặt xa lạ bước vào thế giới cảm xúc, đồng thời tỏa ra nhiều hơi ấm quen thuộc.Tôi luôn muốn lưu giữ lại khoảnh khắc đẹp nhất của cuộc đời để không còn bất cứ khuyết điểm nào trong cuộc sống, nhưng đây là loại ảo tưởng gì vậy? Tuổi trẻ đan xen với cảm xúc.Nhiều năm trôi qua, chúng ta nhận ra rằng thời gian đã tàn nhẫn cuốn đi những cảm xúc đẹp nhất trong cuộc đời. Với một tiếng thở dài, chúng ta cảm thấy thời gian trôi qua dễ dàng nhưng tình yêu đích thực thì khó ở lại.
Trong một bài thơ khác “Tuổi thanh xuân không oán giận”, bà gửi gắm những kỳ vọng, mong ước vô hạn cho tuổi trẻ.Vẻ đẹp của việc ở bên nhau và sự dịu dàng của lòng biết ơn khi gặp nhau được bộc lộ giữa những dòng chữ.Một loại tình yêu sâu sắc và một chút tự do hòa quyện vào thế giới ấm áp này, tỏa ra hương thơm như hoa châu chấu.
Khi còn trẻ, nếu bạn yêu một ai đó,
Làm ơn hãy đối xử nhẹ nhàng với anh ấy.
Dù tình yêu của bạn dài hay ngắn,
Nếu bạn luôn có thể đối xử với nhau một cách nhẹ nhàng, thì
Mọi khoảnh khắc sẽ có vẻ đẹp hoàn mỹ.
Nếu phải chia tay thì chúng ta cũng nên nói lời tạm biệt cho đàng hoàng.
Trong lòng cũng phải biết ơn, cảm ơn anh đã cho em một kỷ niệm.
Khi lớn lên, bạn sẽ biết rằng khi nhìn lại,
Tuổi trẻ không oán giận sẽ không hối tiếc,
Như trăng tròn yên tĩnh trên đồi.
Đọc bài thơ này luôn có cảm giác ấm áp. Nhà thơ miêu tả tuổi trẻ và tình yêu thành một bức tranh cảm động. Anh không tiếc nuối cảm xúc trôi qua mà mang đến cho tuổi trẻ và tình yêu một màu sắc tươi đẹp.Để tôi vô tình hồi tưởng về sự dịu dàng ngày xưa. Dù thời gian đã quá dài và ký ức đã phai nhạt nhưng tuổi trẻ và tình yêu đã từng tồn tại vẫn ở bên tôi cho đến ngày nay.
Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua cửa sổ phòng tôi, bao phủ thế giới bên ngoài cửa sổ thành một màu mờ ảo.Sẽ luôn có những đêm như thế này, cây bút mỏng manh của tôi vô tình rơi xuống trang giấy mỏng. Tôi muốn giữ lại quá khứ còn sót lại đã trôi qua theo năm tháng.Bằng cách này, thời gian sẽ trôi chậm hơn, để khung cảnh trong ký ức trở lại trong mắt tôi, tái hiện lại những dấu vết rõ ràng và nông cạn của những năm tháng thanh xuân.
Nhìn lại những ngày tháng trôi qua, luôn có một cảm giác ấm áp, đúng như Tích Mộ Dung đã nói trong bài thơ của mình, khi còn trẻ, nếu yêu một ai đó, hãy đối xử dịu dàng với người ấy.Yêu nhau bao lâu hay ngắn, nếu luôn đối xử dịu dàng với nhau thì mọi khoảnh khắc sẽ là một vẻ đẹp không tì vết.Thời gian trôi qua đã nhiều năm, bây giờ tôi cảm thấy những năm tháng đó dù trải qua nghèo khó, mưa gió nhưng trong tôi vẫn có một cảm giác ấm áp.
Đêm đã khuya, ánh trăng đã khuất khỏi tầm mắt khiến màn đêm trở nên trang nghiêm hơn, nhưng tâm tư tôi vẫn còn vương vấn theo thời gian trôi qua, không chịu rời xa.Suy cho cùng thì không có cách nào để nhặt lại những năm tháng đã qua, và chúng ta càng biết trân trọng khoảng thời gian hiện tại hơn.
Trong đêm yên tĩnh này, Hạ Sùng nhàn nhã ngâm nga ở thế giới bên ngoài, ca hát vui vẻ vì đã có một khoảng thời gian như vậy.Lòng tôi dần vui vẻ, nhớ lại hơi ấm ngày hôm qua và tiếp nối hơi ấm tôi đã gặp trong đời.Tôi dần hiểu ra rằng nếu hiểu được cuộc đời này thì ngày mai bạn sẽ không còn gì phải hối tiếc.Tôi không còn than thở về thời gian trôi qua quá nhanh. Thời gian trôi qua vẫn tràn ngập tuổi trẻ rực rỡ trong ký ức. Con đường phía trước vẫn còn rất dài.Thời gian nhẹ nhàng trôi qua trong thế giới của tôi, trong tôi có cảm giác biết ơn trên đường đời, nắm tay nhau ấm áp, chậm rãi tiến về phía trước.
Đêm nay, đêm thật đẹp.
Văn bản/Ánh trăng liễu ngân hàng
Nếu bạn có bài viết và tác phẩm hay, bạn có thể đăng ký và xuất bản chúng trên đài văn bản. Bạn cũng có thể tải xuống ứng dụng Android của trạm văn bản để xuất bản các tác phẩm của mình!