Cô đơn lạnh lẽo, chỉ có một bóng người, không thấy được dòng nước mùa thu se lạnh. Tôi chỉ ghét sương sớm của mùa thu. Ai sẽ cùng em khiêu vũ thật lâu trong hành trình lạnh lẽo? Tình yêu đã mất, ước mơ khó thành hiện thực. Tôi cô đơn nghe tiếng ve mùa thu, những chiếc lá còn sót lại bay trong gió thu dịu dàng.Tôi có thể tìm thấy ngỗng hoang dã ở đâu trên thế giới rộng lớn?
-----Đẹp như tuyết
Tôi luôn nhìn lại, nhìn lại những năm tháng đã qua. Người ta nói tôi luôn đắm chìm trong những giấc mơ ngày xưa và không muốn tỉnh dậy. Tôi không nói nên lời. Là giấc mơ quá hoàn hảo hay hiện thực quá buồn? Bao nhiêu giọt nước mắt hôm nay hòa lẫn với tình cảm đã qua, bao nhiêu vết thương đẹp đẽ đã chôn vùi trong tình yêu đã qua.Đôi bàn tay không thể nắm giữ, những giọt nước mắt vô tận, vô số vết sẹo, cuối cùng là từ bỏ để chứng minh rằng tình yêu không quan trọng.
Niềm hạnh phúc tôi từng có chỉ thoáng qua, nhanh như sao băng. Trước khi tôi kịp chắp tay ước một điều, nó đã biến mất không để lại dấu vết.Tôi đang tự hỏi mình, tôi đã bao giờ thực sự nhìn thấy hạnh phúc, cảm nhận được nhịp đập trong trái tim bạn và liệu giọng nói yêu tôi có bao giờ phát ra từ tâm nhĩ trái của bạn hay không.Tôi không có câu trả lời. Hạnh phúc của tôi thì ngắn ngủi vô cùng, nhưng nỗi đau của tôi thì rất dài, kéo dài suốt mùa hoa của tôi cho đến tận bây giờ.
Tôi luôn nghĩ đó là tình yêu, một loại tình cảm lẫn nhau. Cầm tờ tuyên bố dưới chân chùa Đại Ngỗng, khi đọc ra, bạn và tôi đều ngoan đạo. Nắm tay em là lời hứa hay lời nói dối để ở bên em mãi mãi?Đây là thực hay là trò chơi và giấc mơ?Tôi không nói nên lời.Khi tôi mơ lại vào lúc nửa đêm, trái tim tôi tan vỡ hết lần này đến lần khác. Mặt ai ướt đẫm nước mắt của tôi?Khuôn mặt ai đã thờ ơ với nỗi đau của tôi?Đêm đông lạnh giá, anh đưa tay ra nhưng không giữ được sự dịu dàng của em.
Họ nói rằng lời hứa thực sự là một lời nói dối. Họ từng nói chúng tôi sẽ cùng nhau già đi, họ từng nói sẽ không để tôi khóc, và họ từng nói rằng dù chúng tôi có cãi nhau cũng sẽ không chia tay.Bao nhiêu quá khứ, bao nhiêu che chở mê đắm, nhưng giờ đây tôi bước một mình, bước trên phố vắng, ai quan tâm tôi có buồn hay không, ánh đèn xa đang hé nở ấm áp, còn ánh sáng trái tim ấy còn lại cho tôi.Một cái chạm của tình yêu, một cái chạm của nỗi buồn, tại sao sự si mê không thể tồn tại mãi mãi, nhưng sự tàn nhẫn có thể tồn tại mãi mãi. Người ta nói chỉ có kẻ tàn ác mới đứng vững được, còn lòng ta ai biết được?Tim tôi ai đau?
Đứng nơi ngoại ô vắng vẻ, tối nay anh không biết phải nói gì với em. Có lẽ đó là những gì trong trái tim tôi, có thể đó là sự thể hiện tình yêu của tôi. Anh muốn giả vờ mạnh mẽ, muốn nói với em rằng quên em chính là quên đi nỗi buồn. Từ nay trở đi tôi sẽ dũng cảm và mạnh mẽ nhưng tôi thấy mình đã tự lừa dối chính mình.Tình yêu sẽ đau đớn, hận thù sẽ tồn tại mãi mãi. Đứng trên con đường xa lạ cách em rất xa, anh chưa bao giờ nhận ra rằng đêm nay lại dài đến thế.
Say sưa với trái tim thờ ơ trong cô đơn, nỗi cô đơn dần tan như làn khói. Tôi chỉ thích màn đêm tĩnh lặng, cầm ly rượu đỏ trên tay, lay động nỗi si tình. Liệu nó có đến với giấc mơ của tôi tối nay không?Tôi là tôi, một người phụ nữ nhỏ bé như một bài thơ và một giấc mơ, tên tôi là Ruyan thờ ơ
----Bài viết được lấy từ Internet