Một trận sương mù và mưa cuốn trôi đi vui buồn trần thế, thưa thớt những cành non trước sân, rải vài bông hoa. Đó là một khung cảnh hoang tàn, buồn bã ở những sân khác, một người đàn ông cô đơn che tay áo bằng hương hoa, và một vài sợi cảm xúc đã mất dấu vết.
Sau bao ngày mưa gió, em mỏi mệt tựa mình trước cửa sổ vừa hát vừa bước đi, ai đang ôm hoa mỉm cười. Lặng lẽ ngắm nhìn thế giới, ôm một làn gió, ôm vầng trăng sáng, xoắn những suy nghĩ ngọt ngào thành sợi dây, cất vào sâu thẳm tâm hồn! Trong bụi năm tháng, khói sóng trôi qua ngàn năm chờ kiếp sau, kiếp sau, ngã rẽ kiếp sau, sa mạc kiếp sau gặp lại thân hình mảnh mai của em.
Một mảnh giấy mực nhạt nhòa đi, không để lại dấu vết nước mắt.Trong gió thu mưa, hoa héo, thế gian còn thơm.Năm tháng trôi qua, người đẹp già đi nhanh chóng. Bạn đã thỏa ước mong ước của ai trong cuộc đời này? Bạn đã trở thành vị khách đi ngang qua cuộc đời của ai? Dùng năm tháng trôi qua như giấy, tình yêu như mực, viết viết mực với tâm trí không ngừng được sắp xếp lại trở về hỗn loạn. Hết bút thì khó mà dứt được nỗi nhớ.Hoa tự trôi, nước tự trôi, ngàn cánh buồm đi qua, ai sẽ cô đơn và tai họa? Trăng lạnh lặng lẽ chiếu sáng vẻ đẹp, gió thu lặng lẽ chôn vùi tâm hồn bức tranh.
Thế giới phàm trần dài dằng dặc, cuộc đời giông bão, vô cùng đồng hành cùng tôi qua hết hành trình này đến hành trình khác. Chúng ta gặp nhau do duyên phận và chia ly không định mệnh, nhưng tất cả chúng ta đều trở thành người qua đường. Trong mắt anh, số phận giống như một cốc nước, nhẹ nhàng trôi qua cuộc đời em nhưng em đã để lại dấu ấn trong lòng mà anh không bao giờ quên. Tôi tự hỏi liệu bạn có còn nhớ tôi không. Tôi đã từng ở đây trước đây và tôi đã tồn tại trước đây.
Nhìn thấy thế giới phù du hoa nở, trải nghiệm thế giới phàm nhân như giấc mơ ngàn năm, trái tim mệt mỏi của tôi chợt bừng sáng.
Mây trôi tụ lại chỉ vì gió, nước biển nổi chỉ vì sóng.Báo viết đầy lời nói, hoa trống rỗng như nước chảy, hoa rơi như tận thế.Nhìn năm tháng quá khứ chỉ là mây khói.Cuộc đời chỉ là cơn lá rơi vội vã, tất cả quá khứ chỉ là giấc mộng hào nhoáng.Chúng ta không thể kiểm soát được độ dài của cuộc đời, cũng như không thể kiểm soát được gió và băng giá của thế giới, nhưng chúng ta phải luôn có thái độ tốt. Khi mệt mỏi, hãy nghỉ ngơi, chiêm ngưỡng vẻ đẹp của mây trắng và cảm nhận sự tĩnh lặng của núi sông.Nếu buồn chán, hãy im lặng, nghe vài bản nhạc và thưởng thức một tách trà nổi tiếng.Trong quá trình sống, không có con đường vĩnh viễn bằng phẳng, cũng không có khó khăn vĩnh viễn.Có sự sống, có thể cảm nhận, cảm nhận nỗi đau, cảm nhận nỗi đau, đó chẳng phải là một loại hạnh phúc bình thường sao?
Một núi, một sông, một trời và một đất, một trái tim, một cửa sổ, một bồ đề.Bây giờ chỉ muốn ngắm một nơi hoa nở, cầu một nơi tươi sáng, ngồi giữa núi sông, mỉm cười bên ruộng dâu, tiếng ve sầu ve sầu, nghe gió chiều, trong một thoáng an ủi, mọi buồn vui sẽ lắng xuống, con tim mỏi mệt cuối cùng cũng cập bến bờ.Năm tháng sẽ êm đềm và bình yên, nếu biết ơn thì cuộc sống hiện tại sẽ ổn định.
Trước sự hào nhoáng và hào nhoáng của thế giới, mọi thứ sẽ trở thành quá khứ. Ngày hôm qua ngày càng nhiều và ngày mai ngày càng ít đi. Đây có phải là cuộc sống? Người ta nói ở đâu có con người thì ở đó có ồn ào thế gian, ở đó có xáo trộn không ngừng, tranh giành danh lợi không ngừng.Lặng lẽ nhìn thế giới và chợt nhận ra.Tập hợp và phân tán ở tận cùng thế giới vốn là vô thường.Con người giống như hạt bụi hay chiếc lá rơi. Không có câu trả lời cho nhiều thứ. Chỉ có thể xác định được nguyên nhân và kết quả. Bình tĩnh là thái độ tốt nhất.
Chợt nhìn lại, hoa vẫn nở, ánh sáng còn sót lại, dáng vẻ ngày càng già nua, thịnh vượng và hoang tàn của các mùa đã trải qua thăng trầm của thế giới và thế giới phàm trần. Thời gian đã dùng thời gian trói buộc mối tình xưa trên tờ giấy giản dị của năm tháng. Khi bạn mở nó ra, bạn sẽ thấy vẻ đẹp; nếu nó có bụi, bạn sẽ không hối tiếc.
Với một cơn điên loạn, bạn có thể nhìn thấy năm tháng say sưa, cắt ra một mảnh thế giới tươi đẹp nhất và thong thả bước đi trong cuộc đời.Những con đường gấm mộc mạc như bụi sau năm tháng đi qua, lòng người đầy nét thanh nhã, trong sáng và cô độc. Hãy tận hưởng vẻ đẹp tĩnh lặng của năm tháng trong ánh sáng đủ màu sắc và mát mẻ, dù mưa có lớn, gió tụ mây tan.