Cơn mưa phùn mát lành hóa thành màn mưa
Nỗi buồn tô điểm cho khung cửa sổ
Hoa anh đào rải khắp cửa sổ
Hàng ngàn suy nghĩ và ký ức tràn về
Viết và ngắm nhìn, tôi vẫn tiếp tục viết nỗi buồn của ai
Mỗi lần tôi viết
Đầu bút một lần nữa chạm đến bí mật trong lòng mà bấy lâu nay tôi không thể nguôi ngoai.
Hoa héo lẻn vào giấc mơ của ai?
Tôi vô tình đánh thức ai đó với khuôn mặt hơi ửng hồng.
Trái tim ai được xoa dịu bởi những lời thì thầm từ bục giảng?
Những người ở bàn làm việc lại lo lắng về điều gì?
Giọng Văn Miên như một bài hát thôi miên
Thúc giục ai đó quay trở lại giấc mơ
Năm tháng lặng yên và năm tháng không hề tổn thương
Những thăng trầm của cuộc đời ai đã được sưởi ấm bằng hơi ấm của mặt trời?
Cơn mưa rơi nhẹ nhàng chạm đến trái tim ai
Thế giới của ai đã bị nghiền nát bởi thời gian đã mất?
Những năm tháng ngu ngơ này đang ngơ ngác khao khát hạnh phúc đặt nhầm chỗ
Cô đã từng rất ngây thơ nhưng lại bị tuổi trẻ xé nát và thay đổi đến mức không thể nhận ra.
ký ức ngày xưa
Như máu trào ra từ vết thương
Tình yêu chưa thành lời giờ đã trở nên chua chát
Không thể quay lại quá khứ
Đã bao lần tôi thầm thở dài vì lỗi của ai, của ai?
Bạn có biết rằng bạn cũng là một vở kịch
Đạo diễn và diễn xuất chỉ là trò hề của một người
Một mình tận hưởng nỗi đau của món quà tuổi trẻ
Năm nào cơn mưa nhẹ lần đầu tạnh, ai mờ mắt?
Năm nào bầu trời hoa anh đào làm bối rối khuôn mặt ai?
Những năm tháng ấy ai gắn bó với ai?
---Ấm áp (chữ thứ mười)