Thơm như nước, mây liễu chứa khói

Thời gian: 09/12/2025 Tác giả: Mỹ Xuyên Nhiệt độ: 834103℃

  Cô đơn giống như tiếng hát, buổi tối trống vang, buổi sáng chuông reo.Nước xuyên qua không dấu vết, bóng tối vô tình rơi xuống.Hàng liễu xanh trìu mến, dịu dàng, khuấy động nhịp tim nước.Khi cá ngủ trưa, gió mang lại hơi ấm.Nghiên mực nhìn cảnh xưa, nụ cười không còn như ngày hôm qua.Đặt nhẹ bút lên mặt bánh tráng và vẽ cỏ đang mọc.Cười nhẹ, cười nhẹ, cánh diều vẫn bay trên không, thầm nhớ mùa xuân đã về sớm.Yêu nhau mà không gặp nhau, nghĩ về nhau như trăng khuyết, nửa khung yêu và rượu lạnh.Không nói oán, không nói số phận, thăng trầm cuộc đời không có bến bờ.Tuyết bay lạnh lẽo, bóng mận lẻ loi, nến đỏ rơi nước mắt, xấu hổ cúi mặt.

  ----------Dòng chữ

  Em là biển cả, không còn sóng gió với ai nữa, em chỉ muốn ngủ yên.Đôi khi, câu nói “Anh nhớ em” liên tục bị nuốt chửng trong cổ họng, cuối cùng không nói nên lời.Đôi khi, câu nói “Em ở đây” khiến lòng người ấm áp, tựa như sự dịu dàng trong mùa đông lạnh giá.Đôi khi, chỉ cần nói một câu “tôi hiểu”, nước mắt lập tức tan đi, để lại nỗi đau và nỗi nhớ vướng víu như tê dại.Đôi khi nói đến tình bạn, tôi lại không dám tin, sợ em đi rồi, chỉ còn lại tôi một mình.Đôi khi, nói một câu buồn, em đi lòng vòng chỉ vì anh nói rằng em ổn và bình an.Đôi khi, thật khó để tôi bày tỏ tình yêu của mình. Ổ khóa trong trái tim tôi dường như chặt đến nỗi tôi không thể kết nối với ngôn ngữ của tình yêu.Đôi khi, một lời quan tâm bị hiện thực xé thành bông tuyết, tan thành nước trong lòng bàn tay, khiến thế giới đóng băng trong nhiều ngày.Đôi khi, một ý nghĩ có nghĩa là cả ngàn lời nói, không thể nói hay đưa ra được. Tôi chỉ có thể giấu đi cảm xúc của mình và nói một cách nhẹ nhàng, đơn giản.

  Đau đớn nhất không phải là chúng ta không thể ở bên nhau trong cuộc đời này mà là anh yêu em sâu đậm nhưng chỉ có thể nhìn em khóc mà không thể đưa khăn giấy cho em.Tôi muốn ở bên bạn và quên đi những quy tắc của thế giới. Nó không cần phải làm rung chuyển trái đất. Ngay cả những chi tiết nhỏ nhất trong những ngày bên em cũng sẽ được anh ghi nhớ suốt cuộc đời.Không ai được phép gọi tôi bằng tên trên Internet. Bất cứ ai gọi cho tôi ngoài bạn sẽ bị chặn.Đêm đó tôi không thể nhắm mắt được, và những suy nghĩ bắt đầu hiện lên trong mắt tôi.Em đã gieo trồng sự vĩnh hằng trong trái tim anh nhưng anh chỉ có thể giữ lại những đám mây mực cô đơn và làn khói.Anh thích nghe em gọi tên anh thật nhẹ nhàng. Có một loại ấm áp không cần lời nói, đơn giản đến mức bình thường. Khi bạn nói “mặc áo ấm vào”, lòng tôi như sôi lên vì lạnh.

  Tháng hai đã kết thúc một cách vội vã.Tôi chỉ còn nhớ vài mảnh vỡ, sự im lặng của tình yêu, nỗi nhớ xếp thành con thuyền giấy nhỏ đầu xuân.Những tờ giấy bạc chưa được gửi sẽ vón cục trong tay bạn. Với những lời nói trang trọng của bạn, trái tim bạn sẽ theo bạn đến tận cùng trái đất.Giấc mơ, không có tận cùng thế giới, nhưng có ánh nắng lơ lửng trên bầu trời, kể câu chuyện về tình yêu sâu sắc.Nỗi buồn của những bản tình ca, ngòi bút dệt nên mối tình ái ân, chờ em tay trong tay ngắm hoàng hôn.Tâm trí tôi như vầng trăng, một nửa luôn thiếu vắng, nhưng những vì sao ôm lấy vầng trăng khiến nỗi cô đơn lại càng cô đơn hơn. Cái bóng lúc nửa đêm mỏng đến mức khi gió thổi qua, nó mất đi sức nặng. Nó cuộn tròn trong góc và run rẩy không nói một lời.Tôi không muốn khóc, tôi sợ vị đắng và mặn sẽ rơi vào miệng, trái tim tôi sẽ bị phá hủy ở Diêm Thành.

  Trời đã sáng rồi nhưng ngòi bút của tôi không hề điên cuồng, giống như ánh nắng ban mai đang dần trôi vào mắt tôi. Vào tháng Hai, tôi làm việc chăm chỉ mỗi ngày với ước mơ của mình.Chim hót ríu rít, nỗi nhớ quê hương. Bạn có nhìn thấy tôi trong mắt bạn không? Liệu họ có còn giống như trước đây, thiên đường nơi những giọt nước mắt thương hại của bạn rơi?Em chưa bao giờ thay đổi dù chỉ một chút, em chỉ học cách giấu đi những sóng lớn trong lòng không dấu vết, lời nói dịu dàng xoa dịu nỗi sầu giữa hai hàng mày. Hẹn em tháng 3, đi du lịch nhẹ nhàng, suốt chặng đường em sẽ cố gắng sống hết mình với sự điên cuồng của cuộc đời này. Hoa thơm quá, để lại khoảnh khắc đoàn tụ nở rộ cho em.Một tình yêu kéo dài suốt đời, được viết bằng bút mực chỉ dành cho một người.Có rất nhiều điều ẩn chứa trong một tiếng thở dài không thể nào quên được. Sức nóng trong mắt là cái bóng của bạn, ngưng tụ thành nước mắt và nhuốm sương giá.…

  Trái tim với trái tim rất gần mà cũng rất xa.Đó là sự chia tay giữa trời và đất, là hình ảnh nhất thời của sự giao nhau giữa trăng và biển.nhuốm đầy đau đớn, mỗi tấc cử động đều có khe núi sâu, mỗi khi chạm vào là máu sẽ chảy ra.Trong mắt bạn, tôi là giấc mơ mà bạn ít muốn thức dậy nhất. Trong trái tim anh, em là tình yêu sâu sắc nhất mà anh không thể diễn tả được.Một bức tranh không thể tô màu, mỗi nét vẽ là trái tim và tâm hồn rộn ràng, mỗi giọt nước là một nỗi khao khát dịu dàng.Không cần cố ý viết ra, chỉ cần nhắm mắt lại, bóng sẽ rõ ràng.

  Em là ánh sáng đung đưa trong trái tim anh mà không thể chạm tới.Em là đám mây tựa chu sa trong lòng bàn tay anh, nỗi lo cháy bỏng của nỗi đau.Sự sống và cái chết đang thay đổi, các duyên sinh và diệt. Yêu thương bao nhiêu thì đau đớn bấy nhiêu, giống như cơn nghiện không thể bỏ được đã ăn vào xương tủy.Mỹ nhân và yếu thủy có ba ngàn cuộc hành trình, kiếp trước và kiếp này mộng mị là ai, sương mù và mưa là ai?Chỉ với một chữ “chờ đợi”, tôi đã từ bỏ thịnh vượng và trở thành ngọn đèn trước Đức Phật, đêm nào cũng khóc cho đến bình minh.Lòng tôi đầy tuyết, mắt tôi đẫm lệ.Núi cao nước chảy tạo nên sự hòa hợp, khi đọc tôi có cảm giác thiền lạnh lẽo và mọi suy nghĩ đều trống rỗng.

  Trái tim cứ chạy đua trên đường nhưng hạnh phúc lại nằm ngoài tầm tay.Mỗi khi hoa nở là có mưa, mỗi khi mặt trời lặn, đôi mắt lại dai dẳng không chịu nghỉ ngơi.Tìm kiếm tìm kiếm, có chút cộng hưởng, một tia thấu hiểu ngầm, khoảng cách ngàn núi sông xa là sự hoang tàn của thịnh vượng đã qua.Ngày xưa tình yêu là huyền thoại nhưng giờ đây chỉ là cảnh pháo hoa nở rộ thoáng qua, im lặng trong giây lát.Nếu em là vầng trăng lưỡi liềm nằm trên trời, khi gió về, đừng chạm vào những bức tường đổ nát.Im lặng và bình yên, để tôi từ từ chìm vào giấc ngủ một mình, trái tim tôi chìm vào sa mạc…

  Văn bản: Thanh Tây

Tuyên bố: Nội dung bài viết này được người dùng Internet tự phát đóng góp và tải lên, trang web này không sở hữu quyền sở hữu, không chỉnh sửa thủ công và không chịu trách nhiệm pháp lý liên quan. Nếu bạn phát hiện nội dung vi phạm bản quyền, vui lòng gửi email đến: [email protected] để báo cáo và cung cấp bằng chứng liên quan, nhân viên sẽ liên hệ với bạn trong vòng 5 ngày làm việc, nếu được xác minh, trang web sẽ ngay lập tức xóa nội dung vi phạm.