Thời gian trôi, thời gian trôi.Vẫn là tiết trời mùa xuân tươi sáng, vẫn là làn gió ấm áp phả vào mặt.Hơn hai mươi năm trước, tôi đến thế giới này trong tiếng khóc nức nở. Lần đầu tiên tôi cảm nhận được nắng, gió xuân và vẻ đẹp của cuộc sống.
Hai mươi ba năm, trải qua bao mùa xuân thu, bao lần luân hồi, bạn có cảm nhận được sự gian khổ của cuộc đời, những thăng trầm của năm tháng, những ước mơ tuổi thơ, đi trên mây, theo bước chân của mỹ nhân, đầy màu sắc. Giờ đây tôi không còn ở nơi tôi đang ở nữa. Dưới sự xói mòn của năm tháng, chỉ còn lại những ảo ảnh. Một mình sống trong lồng sắt, trong đêm khuya, một mình cảm nhận sự suy sụp của chính mình, lòng tôi có đầy sợ hãi không?
Thời gian trôi qua, năm tháng trôi qua.Đã bao lâu rồi, này, giấc mơ của bạn là gì?Quá khứ chỉ là quá khứ.Những giấc mơ chỉ là bản nhạc đẹp nhất của mùa đó.Nhưng giấc mơ của tôi từ lâu đã bị hiện thực đè bẹp và phá hủy, không còn dấu vết, chỉ còn một cảm giác mơ hồ.
Bầu trời đầy sao, vầng trăng đơn độc treo cao. Dưới ánh trăng là một bóng người cô độc, yên tĩnh đến khó tả.Hiện thực đã bẻ cong hình dáng cô đơn hết lần này đến lần khác cho đến khi nó không thể đứng dậy được nữa.
Cảm thấy buồn?Cảm thấy buồn?
Thời gian trôi qua nhưng năm tháng thoáng qua vẫn như cũ. Giây phút hiện tại vẫn tồn tại.Hãy nắm bắt khoảnh khắc và đừng để năm tháng bào mòn bạn. Cuối cùng, bạn sẽ chỉ còn lại một cơ thể tàn tạ và vô vàn tiếc nuối.
---- Bài viết này lấy từ Internet / Yêu đời, lời yêu (text station www.wenzizhan.com)